Monday, July 20, 2009

Đọc một cuốn tiểu thuyết

Kể câu chuyện tình yêu của hai người khi tuổi tác đã như chiếc bình cũ chứa đủ những ngọt bùi cay đắng, nhưng vẫn còn chỗ cho nhiều yêu thương và khát khao hạnh phúc.
Khiến cho anh hỏi rằng: liệu lúc nào đó rất nhiều người có tự nhận ra họ chưa bao giời thực sự yêu?
Cuộc sống như dòng sông tình yêu có là cây cầu nối hai bờ đơn lẻ, nhưng hai bờ sông vẫn luôn tách rời bên bồi bên lở
Tuổi trẻ như ngọn lửa, tình yêu có là sức nóng, nhưng khi tàn tro tắt lụi thời gian đi chỉ còn vệt khói nhạt lững lờ
Những va chạm trong đời mình gặp gỡ bao gương mặt với ánh mắt ngời rạng rỡ, ta cũng không thể nào thấy rõ được trái tim, để khi mắt nhắm lại tiếng đập yêu thương dồn dập...
Thời gian không vô tình mà chỉ giản đơn là con đường thử thách, tạo ra những cơ hội để kết hôn và sinh con cái nhưng lại chỉ có một cánh cửa duy nhất cho tình yêu.

Chúa đi vắng đôi khi đúng hôm chủ nhật
Trời không có mắt để thấy những bi ai
Nhưng tình yêu luôn ở lại với con người

No comments:

Post a Comment