Monday, July 27, 2009

Gẫy gập và uốn lượn




Lời nói ậm ừ, bàn tay khô quắt, mắt đục trắng, mặt cáu ghét
Lưng khom, ngồi co ro...nơi phố náo nức mùi son phấn
Bát mẻ, túi rách...
Gẫy gập
Một cuộc đời lúc tỉnh, lúc điên...

Ngồi quán uống bia hơi, tóc quăn, má ửng, môi cong
Vòng tay quàng eo ôm dẻo quẹo, lúng liến thầm thì vào tai tình nhân
Giầy đỏ, áo xanh
Uốn lượn
Một hình hài thanh xuân, rạo rực...

Gẫy gập: kéo vặn nỗi buồn chìm trong màu đèn phố
Uốn lượn: khiêu gợi hẹn hò bày cơn chăn gối rối ren

Nhìn con lắc thời gian đong đưa mặc kệ ai gẫy gập ai uốn lượn
Lạnh lùng...

Sunday, July 26, 2009

Ngẫu hứng với âm nhạc

1/ Dòng nước đang lững lờ trôi
Từng chút
Từng chút
Băng tuyết đang tan đón mùa xuân về cùng hơi ấm tình yêu
Nào người thiếu nữ có vui - có vui không nào?
Hàng cây reo theo tiếng gió như bản thánh ca
Lời chúa xuân đang về
Rừng - đồi - cánh đồng - cũng vui không nào?

2/Kìa gió - kìa hoa - kìa chú chim đang vui gì thế?
Nào cùng ta ...cùng ta hãy đi đến với người yêu dang rộng vòng tay yêu đời
Khi muôn ánh dương đang chiếu - là nốt nhạc thiên thần gieo từ bầu trời
Biết bao nhiêu - biết bao nhiêu âm điệu cho dòng sông cho rừng cây hát ca
la la la la la
Kìa gió - kìa hoa - kìa chú chim đang vui gì thế?
Có nghe tiếng trùng dương ngoài kia vút lên - cánh buồm thắm đó đang về
Cho người con gái vui sóng bước yêu đương trên bờ cát với chàng thủy thủ
Biết bao nhiêu - biết bao nhiêu niềm tin vào hạnh phúc cho đời sinh sôi tháng ngày

3.Hãy bay lên cùng ta - nhìn thế giới bao la - yêu đời thêm thiết tha - hòa chung trăm mặn mòi ngọt ngào cay đắng lên với con người,,,,!





Gió chiều nghe xao động




Gần mà xa
Đường đời khác lối
Nên ta vẫn hay - thường lãng quên
Bóng hình xưa cũ - một người mang theo...
Người mang theo cho nặng mãi nỗi ưu phiền

Thời gian qua
Ta đã khác xưa
Ai đem năm tháng đắn đo cho nhiều?
Rồi lại nghe
Lại nghe tiếng mùa đang đi
Đang đi

Xin hãy nói lời yêu dấu
Khi lòng xao xuyến
Hãy dịu dàng thôi với ánh chiều buông

Ngọn gió ơi vui với ta một thoáng thôi nào
Ngày mai lại nơi khác rồi
Chỉ hôm nay biết còn là ta
Nên cứ dịu dàng thôi...
Cứ dịu dàng thôi...



Từ bàn luận tranh mà ra thơ


Tranh picaso

Vì thời gian thì đi quá mau
Ai cũng phải qua muôn chuyện đời thường
Nên em cứ vui như khi bình minh vừa sớm thức
Nói yêu thương - qua câu thật thà...(ý thơ này mượn từ bài hát rất lâu)
Khi con người nói với nhau lời chua cay xa xót
Chưa phải là vì do ghét hay yêu
Bởi chính bao nhiêu vất vả gieo neo hàng ngày
Làm cho ta phải cứ quen thôi...

Vệt nắng nào ngang qua bầu trời
Có phải vì cố níu ánh sáng kéo con đường dưới đất
Chất vào nhau những suy tư - đằm thắm
Có thể đau nhưng soi rõ cho nhau...
Em đừng buồn khi nghĩ về ngày tháng

Hoa tàn rồi cánh hoa rơi
Mặt trời cũng lặn sau chân trời
Và trăm năm cũng chỉ chớp mắt thôi
Nếu giọt sương trên cành rớt xuống
Đừng tiếc chi sao không mãi long lanh
Khi xuống đất, sương hóa thân đời mới

Thấm vào trong muôn vạn chất yêu đương...
Anh và em: có thể xa xôi- có thể chua cay
Nhưng thật thà hóa ra thương mến
Còn hơn giả dối trao tay
Để ngọc xanh lại trôi vùi trong cát lấp