Showing posts with label những lát cắt. Show all posts
Showing posts with label những lát cắt. Show all posts

Sunday, August 9, 2009

Sau lúc lo toan


Đòi hỏi tiếng nói thực hơn

Những đám người đang ngồi ôm gối mắt ngước nhìn lên tượng đài cao vót
Nép mình vào bóng râm
Chờ đợi cái bóng chuyển dần sang phía Tây
Run rẩy - hồi hộp vì thấy một - hai - ba và càng lúc càng nhiều viên gạch bể nơi đế tượng đài, lộ ra một hốc đen tối om.
Sợ hãi chẳng biết khi nào sẽ ập xuống đầu mình tai hoạ ...
Một hai người đứng lên, bước ra xa một bước...
Bước ra xa hai bước...
Bước ra xa hai bước nữa.
Chợt ồ lên vì nhìn thấy một cái cây xum xuê đang bóng mát !!
Đám đông ngước mắt nhìn nghi ngờ

- Có nên đi ra không?
Thêm một số người nữa
Họ đi ra chỗ khác
Tìm thấy một cái cây khác đang toả bóng
Rồi thấy cái tượng đài đang nghiêng đi
Về phía mặt trời đang lặn.
Tiếng nói ầm ì từ nhiều hướng :
"Chúng tôi Hội những người đứng ngoài bóng tượng đài
Cũng như những người đang đứng dưới bóng tượng đài ....
Đều chung quyền chọn lựa cơ hội
Tìm ra những cái cây
Đều có quyền
Thấy mặt trời đang lặn

Trong sự bình tâm!!

---------------


Cho đôi lứa


Biết !
Có những ngày lá rụng...
Có lúc sẽ phải chia ly
Có cả kiếm tìm hoài trong vô vọng
Có những tâm hồn đơn độc heo hút lạnh mùa đông..

Nên
Theo dòng cuộc sống trôi
Tôi - em - chúng ta và tất cả
Trong nhiều lo toan vất vả
Hối hả không buồn nhặt lên một chiếc lá rơi.
Cũng hy vọng như câu nói :
"Đôi lứa yêu nhau sẽ đến được với nhau"

Và lá rụng là về với gốc
Phút chốc ngắn ngủi của cuộc đời
Con người nhận ra mình cháy bỏng yêu đương.

-----

Nghiêng

Ngồi trên mặt đất này
Nhấp chén rượu này
Nghả nghiêng này
Đủ đầy
Ngọt đắng...
Bằng sự suy tư và góp nhặt
Mỗi chuyện đời thường
Ai sẽ lắng ?
Ai sẽ chia?
Theo mờ
Nhịp sống...

Không gian này
Con người này
Nụ cười này
Ánh mắt nữa
Cho say...!

-----

Wednesday, August 5, 2009

dòng chảy suy nghĩ



1/ Thơ là



Từng giọt chát chua
Thu vào ủ lại
Lên men thành cay
Nồng say cuộc sống

Tay người đang chống
Những tính và toan
Lo ngày lo tháng
Cho dài nếp nhăn

Mắt người đang ngắm
Ai là trẻ xinh Ai là khôn dại
Đi trong dòng trôi
Lả lơi bỏ rơi
Khô khan cứng nhắc
Thắc mắc suy tư
Cũng là để hiểu

2/Không cần đặt tên

Phố mưa và ẩm...
Chiếc xe tang vòng hoa trắng đi ngang,
Lòng tự nhủ buồn hay là tiếc nuối...
Cho cuộc đời chưa cho nhận yêu thương.

Dừng xe ở ven đường,
Nhìn trường học cũ mười năm rồi về lại,
Những khung cửa sổ xanh, như cổ tích ngày xưa...
Đôi chim trắng bay lên trời gió lộng.
Nghĩ lòng người phải rộng,
Bỏ qua đi chuyện bực, chuyện buồn.

Đi cho đủ quê hương dài thật đẹp thắm yêu thương trong ánh mắt con người...
Gió đưa qua, vàng lá với sương mù ta thầm ru: đời trôi đi - dù vội; biết yêu người - dù vòng hoa trắng tiễn đưa!


3/Nhăn nhó mà đọc
Những kỳ cục - ẩm ương

Lụp xụp mảnh chán chường
Cằn khô bờ huyễn hoặc
Mắc ngoặc chuyện đong đưa
Dạ thưa câu nịnh nọt
Bèo bọt cái duyên tình
Hợm hĩnh lời tự mãn
Ứ ngán thói hư danh
Lanh chanh vòng nhục dục

Tự mình làm mấy thứ

Đục
Khoét
Cưa
Xẻ
Không làm mẻ tự ti
Biết chi về đau khổ
Không rõ cả niềm vui
Lủi chui vào ảo mộng
Rộng
Xa
Cao
Dầy
Cuộc đời theo dòng chảy
Dòng sông ngang bầu trời
Có tiếng kêu lảnh lót
Cánh đồng nào về xanh

Tiếng vọng của vực

Khi nhìn rõ: "Ta" thật mỏng mảnh như sương khói trước vạn vật, một cái động nhẹ của bàn tay "Con tạo" làm tan biến tất cả
Khi nhìn rõ: "Đời" co giãn kéo dài nén chặt và rung lên thành những nhịp sóng va đập bào mòn "Trí tuệ"
Sẽ
Bỏ - Xả những gì
Hì hục lục bục
Tả tơi, chơi vơi

Đọc và Rơi vào

Tĩnh
Lặng
Trầm
Thanh

4/"Nâu - Đen - Trắng" hay là "Ba màu"

Giữa hai màu Nâu Đen
Chen thêm vào màu trắng
Gọi những gì tinh khôi?
Màu nâu trầm cố níu gì đã cũ, trầm tích xa xưa dắt díu nỗi buồn
Và đen thẳm của lòng cô quạnh, suốt trăm năm kẻ mang vác đau đời
Tự nhiên xem, em tô nét trắng ngời
Như dòng chảy êm đềm, rất nhẹ
Rót vô tư của cuộc vui đùa
Còn anh: Kẻ nâu - đen, cố bảo bọc quanh mình, mà chớp mắt thành trì đổ sụp
Hình hài Nứt vỡ
Nâu - Đen Cười hớn hở...


Tuesday, July 28, 2009

Xuôi dòng

Thời gian còn xanh màu lá nữa không khi đã thắp lên những vì sao đêm lạnh? Tiếng con người rên rỉ với những bước đi nặng nhọc. Họ khóc than! Họ khóc than!

Mùa mặt đất xám tro tàn, con chó đá ngồi trước cổng chùa ngậm ngùi không dám cất mặt, mặc kệ bao vụn vặt tê tái ...chỉ xót cho khói hương rưng rưng nhòe lệ! rưng rưng nhòa lệ!

Cuộc đời là vòng quay của mùa này sang mùa khác, cỏ xanh rồi lại úa tàn, những tình duyên gặp gỡ rồi chia tay.

Ngày lại ngày cây cầu vẫn cong cong đếm nhịp thời gian run rẩy đi qua, từng mái ngói vẫn đón mưa nắng mà giữ màu rêu lạnh lẽo.

Tình ái sẽ qua theo bóng chiều chỉ còn anh với em khom mình thu lòng lại để sẻ chút ấm cuối đời cằn cỗi

Câu hỏi cuối vẫn còn bỏ ngỏ: ai đi cùng về cuối dốc thời gian?



Sau giấc mơ có tỉnh táo đi trong cuộc mê man lời qua tiếng lại, giận hờn...vấn vương chút tình người khi ngọn gió đông buốt, tiếng cười đùa chen bao toan tính cũng lạnh lùng như thể giáo gươm...

Nếu có phải nhìn thế gian đục ngầu bao gian dối và tới lui cặm cụi cô đơn trong khoảng trời nương náu một cung đàn thì đừng để tàn lụi màu xanh hy vọng được yêu thương....

Trầm tĩnh lại, chút khói hương mờ mờ nơi miền thanh tịnh, run rẩy chuông ngân, bước chân tần ngần ngang đời kia chảy mạnh...

Saturday, July 25, 2009

những lát cắt 1



1/ Phù hoa cháy,
Nỗi buồn du lãng tàn theo bước chân mỏi mệt...
Hết đi thôi câu chuyện kể một vài canh đêm.
Cho: Vạn vật nhảy nhót sinh động
Khi ánh mặt trời hé lộ




2/Chỉ một khoảng dừng trong nỗi nhớ
Đủ cho ai hụt hẫng ở trong mình
Như thể ngắm ánh bình minh
Mà hơi thở mang điều khó nhọc.
Chim hoạ mi nó nào biết khóc
Chỉ hát ca bởi định mệnh thế rồi
Còn riêng tình sâu lắng trong tôi
Chưa định rõ nơi nào gửi gắm.
Màu hoa thắm, bởi vì biết chắt
Những nồng sâu ở đất đậm đà
Yêu tha thiết chính vì hồn chân thật
Trải lòng ra lấp những khoảng dừng.


3/Mặt đất kéo dài từ phía chân trời về nơi chân ta đứng
Suy nghĩ và cảm nhận thơ của một người chưa biết lại xuất phát từ rung động của riêng mình.
Con người đem những khúc tình
Để lắp ghép thành ngôi nhà của thơ
Với hoa
Với bầu trời
Với ánh sắc bảy màu tán xạ thông qua một thấu kính tư duy
Ưu tư cùng phiền luỵ
Chen vào âm điệu của câu thơ đang
Vang những tiếng ròn rã như thuỷ tinh vỡ.
Hơi thở
Đang dồn dập
Cuốn vào nhịp
Nhịp gì nhỉ? Thôi tạm nghỉ
Chỉ xin đừng lỡ dở
Giọt mùa thấm đất ..!.